Search by category:

Những cánh hoa đào còn sót lại

Trong khoảng thời gian hơn 5 năm năm làm công nhân vệ sinh môi trường, số lần tôi được về đón Tết với gia đình…là chưa lần nào. Trẻ nhất đội, nhường cho những chị em đã có chồng và có con nhỏ được nghỉ Tết, năm nào tôi cũng làm việc ca đêm vào những ngày áp Tết và ở lại trực suốt kỳ nghỉ.

Trước và sau Tết là khoảng thời gian công việc của chúng tôi vất vả nhất. Chuẩn bị đón Tết, mọi người dọn dẹp nhà cửa, vứt bỏ những thứ không cần thiết khiến những chuyến xe chở rác lúc nào cũng đầy ắp. Cùng một khu phố, mọi khi tôi chỉ đi thu dọn hai lượt sáng tối thì ngày này phải đi ba, bốn lượt vẫn không xuể. Ra Tết, những thứ người ta chuẩn bị, trang hoàng nhà cửa nay không còn hữu dụng, trở nên vướng víu lại bị vứt đi. Cành đào, cây quất còn tươi cũng chịu chung số phận.

Nhưng đáng buồn nhất là người ta vứt đi cả đồ ăn, bánh kẹo. Nhớ những ngày chỉ còn mấy anh chị em ở lại trực Tết, chia nhau cái bánh chưng nhỏ, vài miếng mứt gọi là có không khí vậy mà khi ra làm việc, chính tay mình phải đưa lên xe rác  những cây giò chả, bánh chưng, những gói bánh kẹo chưa từng được bóc. Không phải một mà rất nhiều lần như thế, tôi cảm thấy đau xót.

Những món ăn đó, trẻ con quê tôi chưa bao giờ được mua cho vào dịp Tết. Có lẽ, nếu chúng được một vài cái kẹo trong túi kẹo kia thôi, một khoanh giò để ăn thỏa thích mà không phải “để dành” thì cái Tết với chúng sẽ ấm áp hơn rất nhiều. Những cái bánh chưng, những gói xôi là thừa thãi với người này nhưng nếu đem chúng đến với những người vô gia cư nằm ở vỉa hè mà hàng đêm chúng tôi vẫn đi qua thì có thể đem đến rất nhiều ngày no ấm cho họ.

Và khi chúng tôi đang lao động vất vả, đổ mồ hôi giữa ngày đông để lo cơm áo gạo tiền thì người ta nghiễm nhiên vứt những món đồ ăn ngay trước mặt chúng tôi, liệu đó có phải là một sự tàn nhẫn?

Lại một ngày lao động vất vả với những chuyến xe lúc nào cũng đầy chặt rác. Tôi đi ngang qua căn nhà nhỏ cuối ngõ. Tôi biết ngôi nhà ấy chỉ có hai mẹ con, người mẹ bán hàng rong xởi lởi và vui tính, cô con gái đã tốt nghiệp đại học và đi làm nên căn nhà hầu như vắng người cả ngày. Hôm nay, ngôi nhà lại mở cửa.

-Này, cô cho cháu, mang về mà ăn.

Tôi ngoái lại, bác chủ nhà đưa cho tôi một gói có cái bánh chưng và hai khoanh giò nhỏ, kèm theo mấy cành đào lẻ.

-Sắp rằm rồi, cháu mang về đội ăn cùng chị em. Mẹ con cô không ăn hết. Đào này thì cắm vào lọ cũng chơi được đấy.

Nhận gói quá và cành đào, nhìn nụ cười vô tư của người phụ nữ trong bộ quần áo cũ kỹ, tôi chợt thấy ấm lòng. Tôi cắm những cành đào ngay bên cạnh xe của mình. Nhìn chúng, tôi nhận ra những cành đào còn sót lại sau Tết cũng vẫn nở đẹp và rực rỡ lắm.

Ban biên tập Nhật ký bé


Trung bình: 8 /10 (4 lượt đánh giá )

Bài viết đã đăng ký bản quyền nội dung số.
Mọi sao chép phải tuân thủ quy định của NKB

Bài viết đã được đăng ký bản quyền (DMCA). Nếu copy nội dung hãy để lại link về bài gốc hoặc ghi rõ nguồn nhatkybe.vn như một sự tri ân với tác giả.
Copyright © 2022 | nhatkybe.vn | All Rights Reserved. DMCA.com Protection Status