Search by category:

Mình nói chuyện với nhau đi anh!

Mình yêu nhau từ thời sinh viên. Hai đứa học khác trường nhưng quen nhau qua một buổi tình nguyện. Tình yêu thời đấy sao mà đẹp đẽ, ngọt ngào đến thế. Tưởng chừng như hai người không thể thiếu nhau, dù chỉ là một giờ, một ngày.

Hàng ngày, anh và em nhắn tin cho nhau không biết bao nhiêu lần. Em còn nhớ năm nhất đại học, mới vào trường chưa quen bạn bè, em chỉ biết ngồi hàng giờ để nhắn tin cho anh. Cái điện thoại “cục gạch” khi ấy đầy chặt những tin nhắn đến mức không thể lưu thêm gì được nữa. Vậy mà em cũng tiếc, không nỡ xóa đi.

Hồi năm thứ hai, anh đi tập quân sự xa Hà Nội 1 tháng, không được gặp nhau trong ngần ấy thời gian tưởng chừng dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Tối nào anh cũng gọi điện nói chuyện với em, hết chuyện trên trời dưới biển, chuyện nhà, chuyện học hành,…Có khi hết chuyện rồi nhưng cảm giác vẫn muốn nói, chỉ đơn giản là câu “Anh nhớ em nhiều lắm”, “Em cũng nhớ anh”.

Từ khi lấy nhau, mình cũng có những năm tháng “vợ chồng son” hạnh phúc, quấn quýt bên nhau không rời. Tất cả những gì muốn nói, muốn kể cho nhau nghe giờ đây đã không còn gì ngăn cách. Mình cứ tự nhiên chia sẻ cho nhau mọi chuyện như thế, đến khi…

Anh và em có 2 con, việc cơ quan, việc nhà cần chu toàn. Tiền điện nước, tiền ăn, tiền học cho con cần đóng đầy đủ hàng tháng. Anh và em có những khó khăn trong công việc, trong những mối quan hệ với đồng nghiệp. Mình còn kiếm thêm việc để làm mong có thêm thu nhập. Những buổi tối hai vợ chồng tán gẫu, tâm sự với nhau dần ít đi và rồi không còn nữa.

Giờ đây, mỗi ngày anh và em chỉ nói với nhau những câu lặp đi lặp lại: “Chiều mầy giờ anh về?”, “Em đón con nhé, anh về muộn”, “Anh ăn cơm tối với đối tác, mẹ con ở nhà cứ ăn trước”,… Thậm chí, mình không còn thời gian hay không còn hứng thú nói chuyện trực tiếp với nhau mà hầu như toàn qua tin nhắn điện thoại, skype, facebook,… Anh muốn nói gì cứ nhắn tin vào đấy, khi nào rỗi em mở ra đọc và trả lời. Em cũng vậy, cảm thấy như vậy tiện hơn vả lại chuyện cũng chẳng có gì quan trọng, mới mẻ để mà phải nói ngay, phải trả lời ngay.

Hôm nay, về nhà mẹ chơi, cô em gái của em đang nhắn tin chat chit với cậu bạn trai. Nhìn thấy con bé cứ gõ gõ bàn phím rồi lại tủm tỉm cười, em cũng tò mò ghé mắt vào xem.

“Nói chuyện qua tin nhắn thế này chán lắm, em bật video call đi, anh muốn nhìn thấy em, nghe giọng em”.

Dòng tin nhắn kèm theo một biểu tượng trái tim đầy yêu thương. Con bé khúc khích cười rồi “đuổi” em ra phòng khách để nó tự do gọi điện cho bạn trai. Em chợt thấy chạnh lòng.

Hình như ngày xưa, thời con yêu nhau, hai vợ chồng mình cũng mong mỏi từng ngày để được gặp nhau, nhìn thấy nhau, nghe nhau nói. Vậy mà bây giờ, được ở bên nhau hàng ngày nhưng tình cảm, sự mong mỏi ấy cứ vơi dần đi.

Em lấy điện thoại, gọi cho anh. Em gọi để được nghe anh nói và để hẹn tối nay anh về ăn cơm sớm, em sẽ không làm thêm gì nữa mà dành một buổi tối để vợ chồng mình ôn lại những chuyện ngày xưa, kể chuyện con cái mình hôm nay.

Ban biên tập Nhật ký bé
Kiểm duyệt bởi Ban cố vấn Nhật ký bé


Trung bình: 10 /10 (1 vote)

Bài viết đã đăng ký bản quyền nội dung số.
Mọi sao chép phải tuân thủ quy định của NKB

Bài viết đã được đăng ký bản quyền (DMCA). Nếu copy nội dung hãy để lại link về bài gốc hoặc ghi rõ nguồn nhatkybe.vn như một sự tri ân với tác giả.
Copyright © 2022 | nhatkybe.vn | All Rights Reserved. DMCA.com Protection Status